Năm 1989, mẹ mang trong mình thai nhi bé bỏng chưa rõ hình hài. Không phải lần đầu tiên nhưng với mẹ có nhiều cảm xúc khó nói thành lời, cuộc sống sẽ thêm khó khăn nơi xứ người. Mảnh đất Phú Quốc nơi ba đóng quân, dẫu ấm tình người nhưng chẳng đủ màu mỡ ươm ngày mai tươi tốt. Đôi bàn tay đảm đang lo từng bữa cơm, manh áo, mẹ nhọc nhằn nhưng không một tiếng thở than. Chị em con hạnh phúc với niềm vui tới trường, để sau lưng mẹ lặng lẽ quên những nụ cười.
Năm con học lớp một cũng là năm ba bị bệnh sốt rét rừng tàn phá. Hơn tháng trời chống chọi bệnh tật, ba trở về không phải ba của ngày xưa. Ký ức non trẻ bắt đầu làm quen với việc ba la hét, giận dữ trút xuống mâm cơm, đòn roi đè lên thân mẹ. Đó là lần đầu con cảm nhận nỗi đau.
Nhớ những chủ nhật đạp xe về nhà, nhìn mẹ mệt mỏi với gương mặt bầm tím, lòng con lại thấy xót xa. Hôm qua vì không chạy kịp nên mẹ phải hứng trọn trận đòn từ ba. Con ước chi ngày ngày đạp xe đi về, để có thể ở bên cho mẹ vơi đi buồn tủi nhưng rồi mẹ lại vỗ về an ủi: Con ở nhà không học được đâu.
Mẹ giấu con những lần bị ngã xe, đầu gối sưng to không thể đi lại nhưng vẫn một mình cố gắng với công việc mùa màng. Mẹ lặng lẽ vượt qua nỗi đau bệnh tật để con có thể yên tâm học hành thành người. Mẹ đã hy sinh thật nhiều để con có thể quên đi mặc cảm về ba mà sống như bao bạn bè khác.
Năm trượt đại học, con khóc thật nhiều không phải chỉ cho con. Bao kỳ vọng mẹ vất vả đặt vào, bao niềm tin mẹ hy sinh để có, bao nụ cười chưa kịp đặt vành môi, vậy mà con vô tình làm tan biến hết rồi. Mẹ giấu buồn, an ủi, vỗ về con: Thất bại một lần, con sẽ trưởng thành hơn, đừng vội nản lòng mà mất tự tin, lùi bước. Con đã vâng lời để gắng sức vượt qua. Nhưng con đang thực sự băn khoăn về tương lai đang đợi con phía trước, liệu nó có được nhẹ nhàng như mẹ vẫn hằng ước mong? Liệu con có thành công và hạnh phúc để mẹ thấy an tâm? Và rồi con đã chọn trở thành một họa viên kiến trúc để có thể sớm tự lập và báo đáp mẹ, nhờ chăm chỉ mà con được trung tâm gởi đi làm sau 4 tháng học thay vì 15 tháng như trong hợp đồng của họa viên 3D Multi. Vừa làm ban ngày, vừa đi học vào buổi tối nhưng con đã cố gắng. Với mức lương khởi điểm 3,8 triệu con tin chắc mình sẽ sớm đạt được 7 triệu sau 4 tháng như các bạn cùng lớp, con đã phấn đấu cho niềm khao khát thành công và hạnh phúc, như mơ ước mà mẹ vẫn đem theo suốt cả cuộc đời. Con hy vọng sẽ đạt được mục tiêu của mình để sự hy sinh của mẹ dành cho con không bao giờ là vô nghĩa. Con mong những tháng năm tới trên gương mặt mẹ chỉ hiện hữu những nụ cười và niềm hạnh phúc. Dù khó khăn đang chờ phía trước nhưng con tin rằng có thể làm được. Động lực luôn thúc đẩy con vững bước chính là sớm mang hạnh phúc về cho mẹ.
Trên thế gian này, chẳng có bố mẹ nào không yêu thương con cái, khác chăng chỉ là ta có thể cảm nhận thấy hay không. Ước mơ của ba mẹ là mong con luôn hạnh phúc, còn ước mơ con là hạnh phúc mà ba mẹ được mang. Cảm ơn đời đã cho ta khó khăn. Cảm ơn mẹ đã bên con từng bước. Và cảm ơn ước mơ cho ta sức mạnh để vượt qua, ngày mai ta nhất định đạt được ước mơ.